Thơ – Lối rẽ vong ân

LỐI RẼ VONG ÂN

Cát Bụi

Bữa ăn còn đượm nghĩa tình
Mà lòng người đã lặng thinh rẽ rồi
Chén trao, lời nói bên môi
Ai hay dạ đã xa xôi tự nào

Vẫn quỳ, vẫn nguyện, dâng trao
Vẫn đi phục vụ với nhau chung cùng
Nhưng tim lạc hướng mông lung
Bán Thầy, bỏ Bạn vô cùng tiếc thay

Chẳng vì một thoáng ngã sai
Ba mươi đồng bạc ra tay bán Thầy
Tiệc ly tình nghĩa đong đầy
Mà trong thâm dạ đã gây u sầu

Lời trao vẫn nhẹ qua câu
Mà tim lặng lẽ đổi màu từ lâu
Vẫn đi lễ, vẫn nguyện cầu
Vẫn lo việc Chúa trước sau vẹn tròn

Nhưng lòng đã chẳng sắt son
Âm thầm rẽ lối, chẳng còn nghĩa ân
Chẳng vì kết ước tình thân
Chỉ vì phản bội tâm thần khốn thay

Hôn Thầy dấu hiệu ra tay
Giê-su Thầy đó chúng mày bắt đi
Ba mươi đồng bạc đáng chi
Giu-đa đánh đổi chỉ vì lòng tham

Vong ân bội nghĩa trần phàm
Giu-đa vô cảm đã làm điều sai
Đã sai không biết sửa ngay
Lún sâu vũng tội sa lầy bội vong

Con người đổi hướng cõi lòng
Một điều đáng sợ ở trong tâm hồn
Lạnh lùng với Đấng Chí Tôn
Gọi Thầy, gọi Chúa tâm hồn lánh xa

Bữa ăn tình nghĩa đậm đà
Nặng nề ảm đạm Giu-đa xa dần
Bán Thầy bội nghĩa vong ân
Ba mươi đồng bạc tình thân phủ phàng

Dạy ta chớ có vội vàng
Trần gian cõi tạm, Thiên đàng phúc vinh
Chọn đường nên thánh cho mình
Đáp lời mời gọi trọn tình hiến dâng.