Chầu Thánh Thể: Chạm đến để yêu thương

GIỜ CHẦU THÁNH THỂ

 (Mc 1,40 -45)

CH. HỒNG LINH

HƯỚNG Ý

Lạy Chúa Giêsu thánh thể, chúng con cảm tạ tình yêu và lòng thương xót của Chúa. Đấng không sợ chạm đến nỗi đau của con người, Đấng không đứng xa để thương xót, nhưng đưa tay chạm vào từng người.

Qua cử chỉ yêu thương ấy Chúa mời gọi mỗi người chúng con, những người đang sống chung trong một cộng đoàn thánh hiến, xét lại cách mình liên đới với chị em, cách khiêm nhường đón nhận nhau, và cách tế nhị trong yêu thương trước những khác biệt, những giới hạn, và những vết thương âm thầm nơi người khác.

Trong giờ chầu này, chúng con xin để chính Chúa chạm vào chúng con, chạm vào những vùng sợ hãi, khép kín, chai cứng, để được chữa lành và được sai đi.

SUY NIỆM

“Đức Giêsu đưa tay chạm vào anh…”

Người phong hủi là kẻ bị xem như ô uế, bị đẩy ra ngoài cộng đoàn, không được đụng chạm, không được ở gần. Thế nhưng Đức Giêsu không lùi bước, Ngài đưa tay chạm vào anh. Cái chạm ấy không chỉ chữa lành thân xác, mà còn xóa bỏ khoảng cách, xóa bỏ nỗi sợ, xóa bỏ sự kỳ thị và loại trừ.

Lòng thương xót của Thiên Chúa không giữ khoảng cách an toàn, nhưng dám đến gần, dám chạm vào điều mong manh, dám ở lại với nỗi đau của người khác.

Nhìn lại đời sống cộng đoàn, chúng con nhận ra: có những chị em “khó gần”, có những người mang trong mình những tổn thương, tính khí, hoàn cảnh đặc biệt. Có khi chúng con chọn giữ khoảng cách, chọn im lặng,
chọn an toàn cho mình, thay vì một cử chỉ bao dung, một lời nói xoa dịu, một sự hiện diện đủ tế nhị để không làm đau thêm. 

Lạy Chúa, xin cho chúng con học nơi Chúa một tình thương không phán xét, một sự liên đới không điều kiện, biết “chạm vào” chị em mình bằng sự cảm thông, kiên nhẫn và tôn trọng.

  “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.”

Lạy Chúa Giêsu, người phong hủi trong Tin Mừng mang trong mình một nỗi đau rất thật: bệnh tật, cô lập, bị loại trừ, và cả cảm giác mình là gánh nặng cho cộng đoàn. Anh đến với Chúa không chỉ để được khỏi bệnh,
nhưng để được sạch – được trở về với cộng đoàn, được nhìn nhận lại phẩm giá làm người, được sống đúng chỗ của mình. Điều đáng chú ý là: anh không nói “Xin Chúa phải chữa cho tôi”, nhưng thưa: “Nếu Ngài muốn…”

Đó là lời cầu nguyện của người biết phó thác, biết mình bé nhỏ, và tôn trọng tự do của Thiên Chúa. Trong đời sống cộng đoàn, đôi khi chúng con muốn người khác phải thay đổi theo ý mình, phải hiểu mình, phải sống đúng như điều mình mong đợi. Chúng con quên mất rằng yêu thương đích thực luôn đi kèm với tôn trọng: tôn trọng sự khác biệt và giúp người khác lớn lên theo cách riêng của họ.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin dạy chúng con biết yêu thương nhau không chiếm hữu, biết góp ý mà không làm tổn thương, biết nâng đỡ mà không áp đặt.

Xin cho mỗi người trong cộng đoàn biết thưa với Chúa và với nhau: “Nếu Chúa muốn…” để mọi tương quan được thanh luyện trong khiêm nhường, liên đới và tế nhị

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con xin dâng lên Chúa tất cả những điều mà chúng con đang khát khao được “chữa lành”: những tổn thương trong tương quan, những căng thẳng trong đời sống cộng đoàn, những giới hạn nơi chính bản thân chúng con.

Xin dạy chúng con biết cầu nguyện như người phong hủi: không đòi hỏi, không áp đặt, nhưng tin tưởng rằng
ý Chúa luôn là ý của tình yêu.

Xin chữa lành nơi chúng con khuynh hướng muốn người khác phải theo ý mình, muốn mọi sự diễn ra theo kế hoạch của mình, mà quên rằng Chúa mới là Đấng dẫn dắt đời tu và sứ vụ của chúng con.

Xin ban cho chúng con trái tim biết lắng nghe, biết chờ đợi, biết tôn trọng quyết định của người khác,
và nhất là biết đặt ý Chúa trên mọi chọn lựa của mình.

Lạy Chúa, nếu Chúa muốn, xin làm cho chúng con được sạch sạch khỏi cái tôi cứng cỏi, sạch khỏi nhu cầu kiểm soát, sạch khỏi những mong muốn không đặt nền trên tình yêu.

Chúng con tin rằng: khi biết thưa lên “Nếu Chúa muốn”, chúng con sẽ được tự do hơn, bình an hơn, và hiệp nhất hơn trong đời sống thánh hiến