Thơ – Yêu Đến Cùng

YÊU ĐẾN CÙNG

Cát Bụi

Thầy yêu thương đến tận cùng
Một tình chẳng đổi, thủy chung vẹn đầy
Tình yêu tuyệt đỉnh của Thầy
Yêu đến cùng tận như Thầy đã yêu

Yêu không đòi hỏi ít nhiều
Yêu như Thầy đã dám liều hy sinh
Yêu không giữ lại riêng mình
Trao dâng tất cả ân tình thiết tha

Cúi sâu xuống tận phận ta
Nâng lên từ chốn phong ba bụi đời
Đến cùng… là trọn một đời
Hiến dâng không tiếc, chẳng vơi nghĩa tình

Xin cho con biết lặng nhìn
Học nơi tình Chúa hy sinh đến cùng
Như Thầy đã sống phục tùng
Cúi xuống phục vụ, tận cùng yêu thương

Chẳng cần việc lớn phi thường
Chỉ xin bước trọn con đường Thầy đi
Không là nghi thức khắc ghi
Mà là lối sống thường khi mỗi ngày

Cúi mình rửa sạch đắng cay
Nâng người phận nhỏ vào tay dịu dàng
Xin cho con dám sẵn sàng
Sống như Thầy đã trao ban đến cùng

Bước chân đừng có ngại ngùng
Cúi đầu khiêm hạ để cùng đứng lên
Dấn thân bao việc vững bền
Mà không cúi xuống, chưa nên giống Ngài

Không cần việc lớn điều hay
Chỉ cần biết sống cùng Thầy yêu thương
Giê-su là chính mẫu gương
Tin yêu phục vụ con đường phúc ân

Theo Thầy hăng hái dấn thân
Cùng Thầy ghi dấu bước chân khởi đầu
Vì yêu dấn bước thật sâu
Vào con đường Chúa cúi đầu vì ta

Thiên Chúa chẳng đứng cao xa
Mà quỳ rửa sạch bụi sa tội đời
Con đường Thiên Chúa gọi mời
Cúi mình trước cả phận đời xấu xa

Cúi đầu nhận lấy tội ta
Chúa thương thanh tẩy bao là phúc thay
Cuộc đời biến đổi từ đây
Yêu người yêu Chúa như Thầy hiến trao

Tình yêu chẳng ở tầng cao
Mà len lỏi xuống bước vào đời con
Cúi xuống chạm đến lòng con
Chạm nơi sâu thẳm hao mòn tháng năm

Rửa đi lớp bụi âm thầm
Bao năm khép kín, lỗi lầm chưa tan
Chữa lành từng vết hoang mang
Nâng con đứng dậy giữa ngàn thương đau

Tình Yêu Thiên Chúa vút cao
Tự nguyện hy hiến dâng trao cuộc tình
Vì yêu hiến trọn thân mình
Và yêu đến tận, …
trọn tình không phai.