Câu hỏi của Mẹ – Hành trình của con

CÂU HỎI CỦA MẸ – HÀNH TRÌNH CỦA CON

M. NGUYỄN QUỲNH TRÂM ANH

Có những quyết định trong đời không chỉ là lựa chọn của riêng mình, mà còn chạm đến trái tim của những người mà mình yêu thương. Đôi khi, chỉ một câu hỏi cũng đủ khiến ta nhìn lại cả một hành trình.

Hôm nay, khi con được xem phim “Hẹn em ngày nhật thực” nói về sự bất an nội tâm của cô gái Thiên Ân, nhưng điều đọng lại trong con chỉ là một câu hỏi rất nhẹ: “Mẹ có vui khi con làm ma soeur không, mẹ?” Câu hỏi ấy chạm đến một góc rất sâu trong lòng con. Và rồi con chợt nhớ đến mẹ, nhớ đến ngày mà con lo lắng, tay run run nhắn cho mẹ rằng con muốn lên nhà Dòng.

Khi ấy, lòng con đầy những nỗi sợ và bao điều lo lắng, nên con không đủ can đảm để nói trực tiếp với mẹ. Vì mưu sinh, mẹ phải đi làm xa, những lần hiếm hoi được gặp lại, con vẫn giữ im lặng, không dám thổ lộ ước muốn của mình. Con chỉ biết gửi gắm tất cả qua những dòng tin nhắn. Có lẽ vì con nghĩ rằng, khi không phải đối diện, con sẽ dễ mở lòng hơn… và cũng vì con sợ phải nghe một lời từ chối

Mẹ biết không, có lẽ khoảng thời gian ấy, bạn bè của con là những người bị con “làm phiền” nhiều nhất. Vì con cứ soạn từng chữ, gửi cho bạn xem như vậy đã đủ làm cho mẹ tin tưởng vào quyết định của con chưa. Vô tình, các bạn của con đã trở thành “mẹ” của con trong khoảnh khắc đầy lo lắng ấy, lắng nghe, góp ý và ở bên con.

Đến ngày con lấy hết can đảm để gửi cho mẹ, tay con cứ run run, soạn rồi lại xóa, vì con nghĩ rằng mẹ sẽ phản đối, sẽ tìm cách giữ con lại như bao người mẹ khác. Nhưng mẹ lại không làm vậy. Mẹ không trả lời đồng ý hay từ chối ngay, mà mẹ đặt ra những câu hỏi cho con: con có thể tự lo cho bản thân không? Bệnh có dám nói không? Có thể chịu được khi bị người khác nói nặng nhẹ không? Và có đủ mạnh mẽ để bước qua những khó khăn mà ngay trong cuộc sống hiện tại con còn chưa học cách vượt qua hay không?

Thật sự, khi ấy con chưa hiểu hết lòng mẹ. Con chỉ thấy những câu hỏi ấy làm tim con nặng trĩu, vì nghĩ rằng mẹ vẫn chưa tin tưởng vào quyết định của con. Có lẽ vì tính con còn vô tư, hời hợt nên mẹ lo lắng nhiều hơn. Nhưng mẹ vẫn luôn tôn trọng quyết định của con, cho con tung cánh bay ra khỏi vùng an toàn mà từ nhỏ con đã luôn được bảo vệ trong đó.

Mẹ ơi, mẹ nói đúng, con thật sự nhỏ bé như mẹ nói. Đã có những lúc con tự bật khóc mà không biết vì sao. Nhớ những ngày đầu con bước vào Hội dòng, chỉ cần bước vào nhà nguyện, lòng con đã trống rỗng, không biết phải làm gì. Mỗi lần con bước ra khỏi cánh cổng Hội dòng, con chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, về với ngoại, với mẹ, để trở lại vùng an toàn mà chính con đã rời bỏ.

Nhưng sau gần một năm sống với chị em trong ngôi nhà nhỏ, con cảm thấy Chúa đang dần biến đổi con rất nhiều. Như nhân vật trong phim, từ một ý hướng ban đầu còn mơ hồ về đời tu, giờ đây con cảm nhận sâu hơn rằng đời tu không còn là cảm xúc nhất thời, mà là một hành trình đòi hỏi sự kiên trì, hy sinh và trưởng thành mỗi ngày. Con biết sống chậm lại, suy nghĩ nhiều hơn một chút. Và con nhận ra một điều mà trước đây con chưa từng nhận ra: mẹ chưa từng không tin con, chỉ là tình thương của mẹ quá lớn, đến mức luôn đi kèm với những nỗi lo.

Con nhận ra mẹ chưa từng muốn ngăn cản con điều gì. Mẹ yêu con đến mức sợ rằng con đường đẹp đẽ ấy lại đòi hỏi nơi con những hy sinh vượt quá sức con. Những câu hỏi ngày đó của mẹ, giờ đây con mới hiểu, không phải để ngăn con bước đi, mà là để con tự nhìn lại chính mình. Mẹ không chọn thay con một con đường, nhưng mẹ muốn chắc rằng con đủ vững vàng và mạnh mẽ để đi đến cuối con đường ấy.

Mẹ ơi, có lẽ con sẽ còn yếu đuối và vấp ngã nhiều lần nữa. Sẽ còn những lúc con muốn quay về, muốn trở lại vùng an toàn, nơi con luôn được bảo vệ. Nhưng nhờ tình yêu và sự tin tưởng âm thầm của mẹ đã giúp con có thêm can đảm để ở lại, để bước tiếp.

Có thể con chưa đủ mạnh mẽ, chưa đủ giỏi giang, nhưng con đang học cách lớn lên mỗi ngày. Trên hành trình đó, tình yêu của mẹ không phải là điều giữ con lại, mà là điểm tựa cho con sức mạnh để đi xa hơn. Bình an của con hôm nay bắt đầu từ tình yêu lặng thầm ấy.

Và chính điều đó
là bình an lớn nhất trong hành trình của con.